. : All For One's Forums : .
Xin khai báo tên truy cập và mật khẩu để tham gia diễn đàn. Nếu không có tài khoản hãy nhấn vào nút Đăng Kí.

Hỗ trợ bởi BigDargon (http://big.321.cn)

Share
Go down
avatar
Ma mới
Ma mới
Nam
Tổng số bài gửi : 83
Age : 26
Bạn đến từ : Nguoi` Den' Tu` Phia' Sau ^ ^
Nghề nghiệp : Ca Si The Gioi
Registration date : 09/11/2008
Xem lý lịch thành viên

Bình Thường Còn mãi theo thời gian

on Sun Dec 07, 2008 6:56 pm
Nó nhận được thư Trung, trong thư không có gì ngoài sắc nắng đảo điên- như nỗi nhớ Trung dành cho nó.Trung cứ viết thư đều đặn, mỗi tuần một lá nhưng nó chưa bao giờ viết lại...



Trung gọi điện hỏi: “Sao lâu rồi không nhận được thư Hiền, không thích viết à?”. “À… ừm…bận quá đấy mà, thôi Hiền về viết liền đây, bye ha!”. Nó cúp máy, lòng phân vân tự hỏi: “Sao không mail hay phone có phải nhanh hơn không, thời đại gì rồi mà còn viết thư!” Rồi để mặc đó những câu hỏi dở dang, nó lao vào nhịp sốn bận rộn và lý thú của một tân sinh viên.

Nó quên viết thư cho Trung hoài, có lẽ vì thế mà Trung giận không thèm viết thư cho nó nữa. Hai tháng trôi qua vẫn chẳng thấy thư đâu, tự dưng nó nhớ Trung, cả ngày lóng ngóng ngồi đợi thư. Nó gọi điện thì nghe trả lời: “À…. Trung đi đâu rồi, cô cũng không biết nữa….!” Nó tắt máy, càu nhàu: “ Sáng cũng đi, trưa cũng đi, tối cũng đi… Cái ông này thiệt là!”.

Đêm nay, nó nắn nót ngồi viết thư cho Trung. Trong thư nó tâm sự nhiều và cũng xin lỗi Trung nhiều lắm. Viết rồi, nó đọc đi đọc lại xem có sai lỗi chính tả không, có hay không... Rồi nó đi gửi thư ngay sang hôm sau và hồi hộp ngồi chờ thư hồi âm. Nó ngồi liên tưởng khi Trung nhận thu sẽ vui mừng nhảy cẫng lên như trẻ con, khi đọc Trung sẽ vừa cười vừa cảm động vì nó xin lỗi rối rít…Chưa bao giờ nó thấy viết thư và chờ đợi thư lại thú vị đến thế.

Hai hôm sau, nó nhận được thư lúc sáng sớm nhưng… không phải thư Trung. Là mẹ Trung đã viết thư cho nó: “Cháu ạ, Trung đã mất khi lá thư của cháu vừa đến. Nếu có thời gian, cháu về thắp cho Trung nén nhang…”

Nó đã về, cầm trên tay nén nhang nghi ngút khói và dặt những phong thư nó viết vội trong nước mắt khi biết tin Trung đã đi xuống bàn thờ. Tạm biệt …Trung!

Bây giờ thì nó đã hiểu vì sao Trung chỉ thích viết thư. Chỉ có những lá thư mới còn mãi theo thời gian, mỗi khi đọc lại nó như nhìn thấy Trung cặm cụi trong từng con chữ, nụ cười Trung ấm áp còn đọng trong thư.
Về Đầu Trang
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết