. : All For One's Forums : .
Xin khai báo tên truy cập và mật khẩu để tham gia diễn đàn. Nếu không có tài khoản hãy nhấn vào nút Đăng Kí.

Hỗ trợ bởi BigDargon (http://big.321.cn)

Share
Go down
♥ Root ♥
♥ Root ♥
Nam
Tổng số bài gửi : 1023
Age : 25
Bạn đến từ : BigDargon's Site
Nghề nghiệp : Học sinh
Tự bạch : http://tinyurl.com/profilebig
Registration date : 18/12/2007
Xem lý lịch thành viênhttp://bigdargon.blogspot.com/

Bình Thường KỲ I: Mẹ ơi, hãy thương con một lần nữa!

on Fri Jan 09, 2009 4:42 pm
KỲ I: Mẹ ơi, hãy thương con một lần nữa!



một cậu bé lúc nào cũng ghét mẹ, bởi vì bà chỉ có một con mắt. Mẹ của
cậu làm nghề nấu ăn để nuôi cậu học hành. Một lần bà đến trường tìm
cậu, làm cậu phát ngượng vì chúng bạn ùa nhau chế giễu “Ê, tao thấy
rồi, mẹ mày chỉ có một con mắt”. Cậu nghĩ tại sao mẹcó thể đối xử với
cậu như vậy. Cậu lơ bà đi, ném vào bà cái nhìn căm ghét rồi bỏ chạy.
Cậu cảm thấy xấu hổ như muốn chôn chân xuống đất. Trong thâm tâm,
cậu chỉ muốn bà biến ngay ra khỏi cuộc đời của cậu. Ngày hôm đó đi học
về, cậu đã nói thẳng với bà “Mẹ chỉ muốn biến con thành trò cười cho
người ta thôi, con thật sự nhục nhã vì mẹ đấy!”. Mẹ cậu im lặng chẳng
nói gì. Còn cậu thì cơn giận dữ tràn lấp trong lòng, không còn muốn
nhìn thấy mẹ nữa. Những ngày tháng sau đó cậu luôn tìm cách lánh xa mẹ
và quyết tâm học hành thật giỏi để mong sớm thoát khỏi gia đình, cắt
đứt liên hệ với mẹ.
Cậu được một học bổng du học ở Singapore. Sau đó lập gia đình, mua
nhà và có mấy đứa con. Vợ cậu là một gia đình có quyền thế, nên cậu đã
che giấu về thân phận mình, chỉ nói là mồ côi từ nhỏ. Cậu rất hài lòng
và hạnh phúc với vợ con, với những tiện nghi vật chất mà cậu có được ở
Singapore. Thỉnh thoảng cậu cũng lén vợ gửi chút đỉnh tiền về cho mẹ,
tự nhủ thế là đầy đủ bổn phận. Nhưng điều kiện kèm theo là buộc mẹ
không được liên hệ gì với cậu.
Một ngày kia, bất chợt bà mẹ lần mò đến tận Singapore để thăm con.
Nhiều năm qua rồi bà chưa được nghe giọng nói của con, huống gì được
nhìn thấy các cháu. Khi thấy một bà già trông có vẻ lam lũ đứng trước
cửa, mấy đứa con của cậu ta có đứa cười nhạo, có đứa hoảng sợ khóc lên.
Cậu ta vừa tức giận vừa lo vợ biết chuyện, nên hét to: “Sao bà dám đến
đây làm con tôi sợ thế. Đi khỏi đây ngay”. Mẹ cậu chỉ nhỏ nhẹ trả lời
“Ồ, xin lỗi. Tôi đã nhầm địa chỉ” và ngước lên nhìn con một chập rồi
lặng lẽ bước đi. Suốt thời gian dài sau đó, cậu không thèm liên lạc với
mẹ, ngoài lá thư đoạn tuyệt cuối cùng với một câu ngắn ngủi “Hồi nhỏ mẹ
đã làm cho con bị chúng bạn trêu chọc nhục nhã, bây giờ mẹ còn định phá
hỏng cuộc sống đang có của con hay sao”.
Một hôm, nhận được lá thư họp mặt những học trò thành đạt ở trường
cũ gửi đến tận nhà, cậu nói dối vợ phải đi công tác xa để về lại Việt
Nam. Sau buổi họp mặt vinh danh, cậu đã ghé qua căn nhà ọp ẹp của mẹ,
chỉ vì tò mò chứ không phải để viếng thăm. Mấy người hàng xóm nói rằng
mẹ cậu đã qua đời vài ngày trước đó, vì không có thân nhân nên sở an
sinh xã hội đã lo mai tang chu đáo. Cậu không nhỏ lấy một giọt nước
mắt, thong thả mở lá thư mà mẹ cậu đã nhờ người hàng xóm trao lại.
“Con yêu quý. Lúc nào mẹ cũng nghĩ đến con. Mẹ xin lỗi về việc dám
qua Singapore bất ngờ và làm cho các cháu phải sợ hãi. Mẹ rất vui khi
nghe nói con sắp về trường để dự buổi họp mặt và vinh danh những học
trò thành đạt, nhưng mẹ sợ không bước nổi ra khỏi giường để đến đó nhìn
con. Mẹ ân hận vì đã làm cho con xấu hổ với bạn bè trong suốt thời gian
con đi học ở đây.
Con biết không, hồi con còn nhỏ xíu, con bị tai nạn và hỏng mất một
bên mắt. Mẹ không thể ngồi yên nhìn con lớn lên mà chỉ có một mắt, nên
mẹ đã cho con con mắt của mẹ. Mẹ đã bán tất cả những gì mẹ có để bác sĩ
có thể thay mắt cho con, nhưng chưa bao giờ mẹ hối hận về việc đó. Mẹ
rất hãnh diện vì con đã nên người, và mẹ kiêu hãnh về những gì mẹ đã
làm được cho con. Con đã nhìn thấy cả một thế giới mới bằng con mắt của
mẹ, thay cho mẹ. Mẹ yêu con lắm

_________________
---------- . : ^_^ Chào cả nhà ! ^_^ : . ----------
Về Đầu Trang
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết