. : All For One's Forums : .
Xin khai báo tên truy cập và mật khẩu để tham gia diễn đàn. Nếu không có tài khoản hãy nhấn vào nút Đăng Kí.

Hỗ trợ bởi BigDargon (http://big.321.cn)

Share
Go down
♥ Root ♥
♥ Root ♥
Nam
Tổng số bài gửi : 1023
Age : 25
Bạn đến từ : BigDargon's Site
Nghề nghiệp : Học sinh
Tự bạch : http://tinyurl.com/profilebig
Registration date : 18/12/2007
Xem lý lịch thành viênhttp://bigdargon.blogspot.com/

Bình Thường Kinh Quốc: Tôi của hôm nay!

on Tue Jan 06, 2009 10:58 am

Kinh Quốc: Tôi của hôm nay!

Năm 2008 có thể được xem là năm đáng nhớ nhất của Kinh Quốc từ trước đến nay khi chỉ trong vòng một năm, anh đã có mặt trong gần 10 bộ phim truyền hình nhiều tập đã và đang phát sóng lẫn đang trên trường quay (Sóng đời, Ra giêng ai cưới em, Hoa dại, Áo cưới thiên đường…).

Mười mấy năm kể từ lúc chân ướt chân ráo bước vào nghề diễn, qua bao thăng trầm trong nghề lẫn trong cuộc sống riêng, nay, khi một năm nữa sắp khép lại, tìm được chút thời gian riêng tư hiếm hoi giữa những bận rộn đời thường, anh đã tạm kết lại những mục tiêu trong năm, trước khi vạch ra những kế hoạch mới để chinh phục chính mình, như một thói quen.

Diễn viên Kinh Quốc

- Từ lâu, Kinh Quốc đã được xem như một điển hình của lòng yêu nghề. Khái niệm bỏ nghề dường như chưa bao giờ xuất hiện nơi anh. Còn có giai thoại rằng anh đã từng từ chối cát-sê chỉ để được đóng phim…?

- Đúng là nếu nói về diễn xuất, về ngoại hình thì tôi chưa thể so được với nhiều bạn diễn khác nhưng về lòng yêu nghề thì tôi hoàn toàn tự tin. Tuy nhiên, chuyện tôi tặng luôn cát-sê cho đạo diễn để được đóng phim chỉ là lời đồn đãi. Dù vậy, đến nay, khi đã có thể trang trải phần nào cuộc sống bằng chính nghề diễn của mình, tôi sẵn sàng chỉ nhận một khoản thù lao tượng trưng hoặc… không nhận cát-sê nếu có vai nào khiến tôi thật sự say mê.

- Như vậy nghĩa là hiện nay anh đang tự tin rằng mình có thể sống được chỉ với thu nhập của nghề diễn viên? Và theo anh, như thế nào mới có thể xem là một diễn viên sống được bằng nghề?

- Điều này khó nói lắm. Nó đúng trong hiện tại, bởi năm 2008 này, tôi khá đắt show phim. Đó không chỉ là cảm nhận chủ quan của tôi mà là của nhiều người, trong đó có khán giả. Và với tôi, điều này giống như khi bạn gieo một cái cây đã nhiều năm và đây chính là lúc để bạn thu hoạch lứa đầu tiên. Cảm giác thật tuyệt. Để sống được với nghề, bạn phải làm sao để có thể có việc liên tục, hết phim này đến phim khác; nghĩa là phải phủ sóng đều đặn trên truyền hình. Và con số lý tưởng nhất để đảm bảo cuộc sống, theo tôi, là khoảng 5 - 6 phim/năm.

- Nhưng nếu phủ sóng dày đặc như thế sẽ rất dễ tạo cảm giác nhàm chán nơi khán giả, anh không sợ điều này sao?

Diễn viên Kinh Quốc và con trai

- Bổn phận của diễn viên là phải luôn tìm cách làm mới mình. Có thể cùng một loại vai nhưng diễn viên phải biết tìm những cách thể hiện khác nhau. Chẳng hạn, nếu đạo diễn thích giao cho tôi những vai khờ khạo, ngốc nghếch thì tôi vẫn nhận lời. Bởi vì không dễ có phim mà đóng và tôi không muốn bị xem là người kén cá chọn canh. Tuy nhiên, một khi nhận vai, nghĩa là tôi đã xác định gã khờ ở phim sau không được có những nét giống như ở phim trước, kể cả trong dáng dấp, cách hành xử lẫn suy nghĩ… Điều tối kỵ trong nghề diễn là bắt chước người khác và lặp lại chính mình. Tôi tin nếu diễn viên biết cách làm mới mình thì sẽ không bị khán giả chán. Chuyện chán hay không chán tùy thuộc vào diễn viên chứ không phải là khán giả.

- Được biết nhiều lần anh đã đổ máu, thậm chi có lần suýt… mấtmạng vì quá yêu nghề. Anh nghĩ sao nếu ấn tượng về Kinh Quốc chỉ gói gọn trong yếu tố “yêu nghề, sẵn sàng lăn xả vì nghề” thay vì Kinh Quốc diễn giỏi?

- Muốn thành công, ngoài năng khiếu diễn xuất, diễn viên cần đam mê và không nề hà chuyện hy sinh vì nghề. Tôi không ngại khi thừa nhận rằng mình vẫn đang học hỏi nhiều từ các bạn diễn trẻ nhưng tôi cũng luôn tự hào về sự siêng năng, cần cù của bản thân. Và, khoe một chút nhé, nhiều bạn trẻ cũng từng tỏ ý thán phục cái sự siêng và không bao giờ ngại khó vì nghệ thuật của tôi đấy.

- Thời gian qua, dù xuất hiện khá thường xuyên trên màn ảnh nhỏ nhưng hình như duyên may phim nhựa vẫn chưa mỉm cười với anh?

- Đúng là cho đến thời điểm này, tôi vẫn chưa nhận được lời mời nào vào phim nhựa. Song tôi không buồn về điều đó vì nghĩ rằng một khi diễn xuất của mình thật sự chín muồi và thích hợp cho một vai nào đó thì người ta sẽ mời thôi.

- Kinh Quốc hôm nay có khác nhiều so với Kinh Quốc ngày mới vào nghề?

- Vẫn là tôi, một Kinh Quốc mà mọi người thường gọi vui là Kinh… quá vì quá liều. Thật ra, bấy nhiêu năm theo nghề đã giúp tôi chững chạc hơn, kinh nghiệm hơn và mềm mỏng hơn. Ngày trước, tôi dễ nổi nóng đến độ có lần đã xông vào một người chỉ vì nghe đồng nghiệp của mình nói rằng thường xuyên bị anh ta ăn chặn cát-sê. Giờ đây, tôi đã nhận ra rằng nóng nảy như thế không những chẳng giải quyết được gì mà đôi khi còn làm cho sự việc rối thêm. Chi bằng sử dụng lời nói…



Ngày trước, nhiều lúc tôi phải chủ động tìm vai vì quan niệm rằng mình mới vào nghề nên cần phải tự giới thiệu nhưng bây giờ tôi cho rằng điều này không quá cần thiết bởi một khi người ta đã biết đến mình rồi, người ta sẽ nhớ đến mình nếu có vai thích hợp. Dĩ nhiên chặng đường để khẳng định mình của diễn viên cũng khá gian nan, cần có nghị lực để vượt qua. Tôi đã một lần không thành công trong đời sống hôn nhân nên hiện tại tôi đang dồn hết tâm huyết cho phim ảnh. Mỗi năm, tôi đều đặt ra cho mình những mục tiêu vào đầu năm và phấn đấu cả năm vì mục tiêu đó. Có thể thành công, có thể thất bại nhưng tôi chưa bao giờ hối tiếc vì những gì mình đã làm, đã chọn. Có lẽ đó cũng là bí quyết để tôi giữ được sự trẻ trung cho tâm hồn. (cười)

- Có nghĩa là anh đang dành toàn bộ thời gian cho công việc?

- Chỉ là dành phần lớn thời gian cho công việc mà thôi. Tôi không quên mình đã là một người cha và dù thế nào đi nữa, một người cha cũng phải có những bổn phận với con mình. Không được sống gần con nhưng không vì thế mà tôi lại được phép quên đi trách nhiệm của mình với con.

Ai cũng cần những khoảng lặng cho tâm hồn. Ngoài con cái, phim ảnh, tôi đã tìm lại được niềm vui nơi cỏ cây, hoa lá trong khu vườn nhỏ của mình. Có bao giờ bạn cảm nhận được niềm vui khi thấy cái cây mình tự tay chăm sóc lớn lên từng ngày, từ lúc còn là một hạt mầm cho đến khi nở hoa? Hãy thử một lần, rồi bạn sẽ cảm nhận được cảm giác của tôi lúc này.

_________________
---------- . : ^_^ Chào cả nhà ! ^_^ : . ----------
Về Đầu Trang
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết